Có những thứ còn dã man hơn Covid ở đằng sau

Dịch bệnh đang ở phía trước, ở ngoài đường, ở trang báo, ở mạng xã hội, ở những cuộc điện thoại lo lắng của người thân… Nhưng dịch bệnh cũng đang chờ phía sau, ở những bữa ăn của người nghèo, người lao động mất việc đã vài tháng, người vô gia cư, người mà hôm qua thôi vẫn tươi cười trong căn trọ…

Dịch bệnh lần này dã man quá. Mỗi ngày tự nhủ mình cần tích cực hơn, để sống một cuộc sống bớt bận tâm vô những thứ kéo tâm trạng mình xuống, nhưng sự tích cực ngắn ngủi.

Mình có góp chút ích cho cộng đồng từ thu nhập cũng bị giảm đi đáng kể vì dịch, để bớt đi cảm giác vô dụng trước những cảnh thảm khốc của dịch bệnh.

Người ta cuồng quẫn, chạy ngược xuôi giữa lệnh cấm, đôi khi bị bắt và chống đối. Hãy cảm thông, pháp luật đã ra tay rồi nên không cần cộng đồng mạng bỏ thời gian ra tay thêm nữa, đừng dồn những người đang ở đường cùng vào một con đường cùng khác.

Hãy dành thời gian để giúp ích người khác lúc này, dù là hành động nhỏ nhoi nhất. Nếu khó khăn, hãy tìm sự giúp đỡ của những người xung quanh, để có cuộc sống cơ bản nhất.

Mong mọi thứ sớm ổn định, sớm bình thường, sớm quay lại cái guồng lạc quan vốn có của nó…